Arsenal và "chu kỳ buông" tái hiện: Bản lĩnh hay chỉ là sự hụt hơi?

19/2/2026
Lượt xem: 0

Có lẽ không CĐV Arsenal nào muốn nghe lại cụm từ “chu kỳ buông”. Nhưng bóng đá vốn tàn nhẫn. Và khi một kịch bản lặp lại quá nhiều lần, người ta buộc phải gọi đúng tên nó.

Arsenal và "chu kỳ buông" tái hiện: Bản lĩnh hay chỉ là sự hụt hơi?

Trận derby nghẹt thở tại Molineux rạng sáng nay không chỉ đơn thuần là một cuộc đối đầu về mặt tỉ số, mà nó giống như một vở đại bi kịch được dàn dựng công phu, nơi Arsenal tự tay viết nên cái kết đắng ngắt cho chính mình. Người hâm mộ "Pháo thủ" có quyền phẫn nộ, bởi trong suốt hơn một giờ thi đấu đầu tiên, đội bóng của họ đã chơi một thứ bóng đá của những nhà vô địch thực thụ: áp đảo, hoa mỹ và đầy tính sát thương.

Ngay từ khi tiếng còi khai cuộc vang lên, Arsenal đã áp đặt một lối chơi nghẹt thở lên phần sân của Wolves. Martin Odegaard, trong một ngày thi đấu thăng hoa, đã biến vòng cấm đối phương thành sàn diễn cá nhân với những đường chuyền xuyên tuyến mang thương hiệu của mình. Thành quả đến như một lẽ tất yếu khi Bukayo Saka mở tỉ số ở phút 24 sau một pha dàn xếp tấn công biên bài bản. Khi Gabriel Martinelli nhân đôi cách biệt ở phút 58 bằng một pha bứt tốc xé gió rồi dứt điểm chéo góc lạnh lùng, hầu hết giới chuyên môn đều tin rằng ba điểm đã nằm gọn trong túi thầy trò Mikel Arteta.

Thế nhưng, bi kịch bắt đầu nhen nhóm kể từ khoảnh khắc Arteta quyết định thực hiện những sự thay đổi nhân sự mang tính bảo thủ. Thay vì tiếp tục đẩy cao đội hình để kết liễu đối thủ bằng bàn thắng thứ ba, Arsenal bất ngờ chủ động lùi sâu, nhường toàn bộ khu trung tuyến cho "Bầy sói". Sự thay đổi này vô tình trở thành một lời mời gọi đối phương vùng lên. Khi Matheus Cunha rút ngắn tỉ số xuống còn 1-2 ở phút 75, bầu không khí tại Molineux đột ngột thay đổi, và sự tự tin vốn có của Arsenal nhanh chóng biến thành nỗi sợ hãi mơ hồ.

Những phút bù giờ cuối trận là một màn tra tấn tâm lý thực sự đối với các cổ động viên Bắc London. Arsenal không còn là tập thể kiểm soát trận đấu một cách hào hoa, mà chỉ còn là những bóng áo đỏ trắng luống cuống phá bóng một cách vô định. Và rồi, cái giá phải trả cho sự hèn nhát về mặt chiến thuật đã đến ở phút 90+4. Cú sút không quá nguy hiểm của Tom Edozie lại đập trúng chân trung vệ Riccardo Calafiori, đổi hướng và bay thẳng vào lưới trong sự bất lực của David Raya.

Trận hòa này chính là một "nhát dao" chí mạng vào tham vọng vô địch, bởi đây là lần thứ ba trong vòng chưa đầy hai tháng, Arsenal đánh rơi điểm số khi đã dẫn trước hai bàn. Nó phơi bày một sự thật nghiệt ngã: Arsenal không thiếu tài năng, nhưng họ đang thiếu đi sự lạnh lùng của kẻ thống trị. Trong khi Man City luôn biết cách bóp nghẹt hy vọng của đối thủ bằng sự điềm tĩnh tàn nhẫn, thì Arsenal lại dễ dàng tan vỡ khi hơi nóng của áp lực phả sau gáy. "Chu kỳ buông" giờ đây không còn là một lời châm biếm từ đối thủ, mà nó đang dần trở thành một định mệnh mà chính Arsenal đang tự viết nên bằng sự non nớt của mình ở những thời khắc sinh tử.