Arsenal đánh rơi chiến thắng trước Brentford, lời nguyền về nhì tái diễn?
Arsenal đánh rơi chiến thắng trước Brentford, để Man City áp sát với khoảng cách 3 điểm. Nỗi lo về một mùa giải thất bại lại hiện về ám ảnh thầy trò Mikel Arteta.

Trận hòa 1-1 trước Brentford không chỉ lấy đi của Arsenal 2 điểm, mà còn đang đánh cắp đi sự tự tin cuối cùng của một tập thể vốn đã mang quá nhiều vết sẹo từ những mùa giải "về nhì" liên tiếp. Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên tại Gtech Community, người ta không thấy bóng dáng của một quân vương, mà chỉ thấy một hàng thủ run rẩy và một Mikel Arteta đầy bất lực trước bài toán bản lĩnh.
Arsenal Và "Lời Nguyền" Giai Đoạn Nước Rút
Arsenal đã bước vào trận đấu với Brentford bằng một tâm thế trĩu nặng. Việc Man City vừa tìm lại bản ngã sát thủ đã trực tiếp dội một gáo nước lạnh vào tham vọng của "Pháo thủ", thu hẹp khoảng cách xuống chỉ còn 3 điểm mong manh. Đáng lẽ, đây phải là thời điểm để Arsenal tung ra một nhát dao chí mạng để khẳng định vị thế, nhưng thay vào đó, họ lại chọn cách "tự bắn vào chân mình". Sự căng cứng thể hiện rõ mồn một qua đôi chân của Gabriel Magalhaes với những pha xử lý lỗi sơ đẳng, một biểu hiện kinh điển của tâm lý bất an khi viễn cảnh bị lật đổ đang hiện hữu ngay trước mắt.
Dù Noni Madueke đã thắp lên hy vọng bằng một pha đánh đầu đầy bất ngờ ở phút 61, nhưng đó cũng là tất cả những gì tinh túy nhất mà Arsenal làm được. Thay vì dùng bàn thắng làm bàn đạp để kết liễu đối thủ, họ lại chọn cách lùi sâu và để Brentford kéo vào một cuộc chiến thể lực hỗn loạn. Sự thiếu vắng thủ lĩnh William Saliba và "chiếc cầu nối" Kai Havertz đã để lộ ra những khoảng trống chết người trong cấu trúc đội hình. Eberechi Eze hoàn toàn lạc nhịp, trong khi hàng công lại thiếu đi sự sắc sảo cần thiết để định đoạt trận đấu. Cú dứt điểm bị Kelleher từ chối của Martinelli ở cuối trận không chỉ là một pha hỏng ăn, nó là biểu tượng cho sự bất lực của một kẻ dẫn đầu đang đánh mất dần quyền tự quyết.
Tiếng Cười Nhạo Tại Gtech Và Nỗi Ám Ảnh Về Một Mùa Giải "Giá Như"
Tiếng hát chế giễu "Top of the league, you’re having a laugh" từ các cổ động viên Brentford vang lên như một sự sỉ nhục cay đắng đối với thầy trò Arteta. Nó không chỉ là đòn tâm lý của đối thủ, mà còn là thực tế phũ phàng mà Arsenal phải đối mặt: họ đang run rẩy trên đỉnh cao. Sự hỗn loạn từ pha ném biên của Michael Kayode dẫn đến bàn gỡ hòa của Keane Lewis-Potter chính là minh chứng cho việc Arsenal dễ tổn thương như thế nào trước những lối chơi giàu thể lực và không ngại va chạm. Nếu không có sự xuất sắc của David Raya hay những pha lăn xả của Declan Rice, có lẽ Arsenal đã phải rời sân với hai bàn tay trắng.
Ba mùa giải liên tiếp đứng dưới bóng Man City đã tạo nên một nỗi sợ hãi tiềm thức tại Emirates. Mỗi khi Man City "thở sau gáy", Arsenal lại bắt đầu có dấu hiệu hụt hơi. Trận hòa này có thể chưa phải là thảm họa về mặt điểm số, nhưng nó là một thảm họa về mặt tinh thần. Để chạm tay vào chức vô địch Premier League 2025/26, Arsenal cần bản lĩnh của một kẻ chinh phục thay vì sự chông chênh của một đội bóng trẻ mãi không lớn. Nếu không thể kiểm soát được cảm xúc và bản năng trong những thời khắc ngặt nghèo, kịch bản cũ sẽ lại tái diễn, và Arsenal sẽ lại một lần nữa trở thành "kẻ về nhì vĩ đại" trong sự tiếc nuối muộn màng.
