Jose Mourinho: Liệu đã đến lúc cất tấm danh thiếp "Người đặc biệt" vào bảo tàng?
12 năm không thắng trận knock-out nào tại Champions League. Sau thất bại trước đội bóng cũ Real Madrid, thế giới bóng đá đang tự hỏi: Jose Mourinho là "Người đặc biệt" hay chỉ là một người đàn ông đang cố níu giữ vinh quang quá khứ?

Thất bại của Benfica trước Real Madrid rạng sáng nay không chỉ là một kết quả bóng đá đơn thuần, mà nó còn bóc trần một sự thật nghiệt ngã: "Lời nguyền" Champions League đang bủa vây Jose Mourinho. Con số 10 trận thua liên tiếp tại vòng loại trực tiếp kéo dài hơn một thập kỷ là một vết gờn quá lớn đối với một chiến lược gia từng tự nhận mình là "Người đặc biệt".
Dưới đây là cái nhìn chuyên sâu về sự sa sút của một tượng đài và câu hỏi về vị thế của ông trong bóng đá hiện đại.
Một thập kỷ chìm trong bóng tối tại Champions League
Nếu quay ngược kim đồng hồ về năm 2004 hay 2010, Jose Mourinho là nỗi khiếp sợ của mọi đội bóng tại châu Âu. Những chiến tích thần thánh cùng Porto và Inter Milan đã biến ông thành biểu tượng của lối bóng đá thực dụng, lỳ lợm và đầy hiệu quả. Thế nhưng, ánh hào quang đó dường như đã tắt lịm kể từ sau tháng 4 năm 2014 – thời điểm cuối cùng ông nếm mùi chiến thắng trong một trận knock-out Champions League cùng Chelsea.
Kể từ đó đến nay, dù kinh qua những đội bóng giàu tiềm lực như Manchester United, Tottenham hay hiện tại là Benfica, Mourinho vẫn không thể tìm lại công thức chiến thắng. Thất bại chung cuộc 1-3 trước Real Madrid rạng sáng nay chính là nốt trầm mới nhất, nối dài chuỗi 10 trận thua liên tiếp tại vòng loại trực tiếp. Một thống kê khó tin đối với một người từng được coi là "Vua đấu cúp".
Sự lạc nhịp trước làn sóng bóng đá đương đại
Câu hỏi đặt ra là tại sao một bậc thầy chiến thuật như Mourinho lại trở nên "vô hại" ở những thời điểm quyết định? Trong khi những Pep Guardiola, Carlo Ancelotti hay Jurgen Klopp không ngừng làm mới mình với lối chơi kiểm soát, cường độ cao và pressing tầm cao, thì triết lý của Mourinho dường như vẫn đứng yên.
Sự thực dụng quá mức đôi khi trở thành con dao hai lưỡi. Ở trận đấu với Real Madrid, Benfica chơi không tồi nhưng lại thiếu đi sự đột biến và khả năng áp đặt lối chơi khi cần thiết. Khi các đối thủ đã quá quen với các khối phòng ngự lùi sâu, sự "đặc biệt" trong các toan tính của Mourinho dần trở nên dễ đoán. Hiệu suất kém hơn hẳn so với các đồng nghiệp cùng thời trong những giai đoạn quyết định cho thấy ông đang dần bị tụt lại phía sau trong cuộc đua tiến hóa của bóng đá đỉnh cao.
"Người đặc biệt" – Danh hiệu hay gánh nặng lịch sử?

Biệt danh "Người đặc biệt" (The Special One) vốn là một tuyên ngôn về sự tự tin và khác biệt. Tuy nhiên, ở tuổi ngoài 60, danh hiệu này dường như đang trở thành một gánh nặng. Những thống kê tiêu cực không chỉ làm hoen ố bảng thành tích lẫy lừng mà còn khiến giới chủ các đội bóng phải cân nhắc kỹ lưỡng trước khi đặt niềm tin vào ông ở đấu trường châu lục.
Dù vậy, không ai có thể phủ nhận những gì Mourinho đã cống hiến cho lịch sử bóng đá. Ông vẫn là một trong những huấn luyện viên vĩ đại nhất với kho danh hiệu đồ sộ. Nhưng để xứng đáng với danh hiệu "đặc biệt" ở thời điểm hiện tại, có lẽ Mourinho cần một cuộc cách mạng thực sự trong tư duy thay vì chỉ bám víu vào những vinh quang cũ kỹ từ thập kỷ trước.
