"Lời nguyền" 34 năm Ngoại hạng Anh: Khi nào HLV người Anh mới vô địch?
Gần 34 năm kể từ ngày Ngoại hạng Anh ra đời, chiếc cúp danh giá nhất xứ sương mù vẫn là giấc mơ xa vời với các huấn luyện viên người Anh. Sự xuất hiện của Liam Rosenior tại Chelsea thắp lên hy vọng mới, nhưng cũng đặt ra câu hỏi lớn: vì sao “lời nguyền” ấy vẫn chưa thể bị phá bỏ?

34 năm đã trôi qua kể từ khi Premier League chính thức khai sinh, giải đấu này đã vươn mình trở thành "miền đất hứa" giàu có và khắc nghiệt nhất hành tinh. Thế nhưng, đằng sau sự hào nhoáng của những chiếc cúp bạc là một nghịch lý nhức nhối: chưa một huấn luyện viên mang quốc tịch Anh nào có thể bước lên bục vinh quang cao nhất. Từ ngày Howard Wilkinson cùng Leeds United đăng quang mùa 1991/92 – thời điểm giải đấu còn mang tên First Division – bóng đá Anh đã rơi vào một "lời nguyền" kỳ lạ ngay trên chính sân nhà của mình. Suốt hơn ba thập kỷ, Ngoại hạng Anh giống như một sàn diễn quốc tế, nơi các chiến lược gia ngoại quốc thay nhau thống trị và định hình lại bộ mặt bóng đá xứ sở sương mù.
Đế chế Ferguson và cuộc "xâm lăng" của những triết lý ngoại

Sự thống trị của Sir Alex Ferguson với 13 chức vô địch đã đặt nền móng cho kỷ nguyên hiện đại của MU, nhưng vô tình cũng chính ông – một người Scotland – đã mở màn cho việc gạt tên các đồng nghiệp người Anh ra khỏi cuộc chơi danh hiệu. Bước ngoặt thực sự đến vào năm 1996 khi Arsene Wenger đặt chân tới London. Với triết lý hiện đại và kỷ luật khoa học, Wenger không chỉ mang về thành công cho Arsenal mà còn thay đổi hoàn toàn tư duy của các ông chủ CLB. Kể từ đó, từ Jose Mourinho, Pep Guardiola, Jurgen Klopp cho đến gần đây là Arne Slot, những chiếc cúp Premier League liên tục được khắc tên những chiến lược gia ngoại quốc. Ngoại hạng Anh trở thành giải đấu có tỷ lệ HLV bản địa thấp nhất trong nhóm 5 giải hàng đầu châu Âu, một thực tế cay đắng khi Serie A, La Liga hay Bundesliga vẫn giữ được bản sắc trên ghế chỉ đạo.
Thiếu năng lực hay sự bất công từ những cơ hội đỉnh cao?
Câu hỏi về việc HLV người Anh thiếu tài năng hay thiếu cơ hội luôn là chủ đề gây tranh cãi gay gắt. Cựu tiền đạo Dion Dublin tin rằng các HLV ngoại mang theo kinh nghiệm chinh chiến khắp châu Âu, tạo nên một "bí quyết" chiến thắng mà người Anh chưa kịp cập nhật. Tuy nhiên, nhìn từ góc độ của Tony Pulis, vấn đề nằm ở niềm tin của các ông chủ. Những đội bóng có tiềm lực vô địch thường mặc định chọn các tên tuổi ngoại quốc lừng lẫy, đẩy các HLV nội vào vòng lặp dẫn dắt những đội bóng tầm trung hoặc đua trụ hạng. Khi không được trao một đội hình đủ mạnh để tranh chấp, việc các HLV người Anh trắng tay là điều tất yếu. Ngược lại, những người như Gary O’Neil lại nhìn nhận một cách thực tế hơn: Premier League không có chỗ cho sự ưu tiên, bất kể quốc tịch nào, HLV phải tự chứng minh bản lĩnh trong môi trường đào thải khủng khiếp này.
Những "người tiên phong" và hy vọng phá vỡ rào cản 34 năm

Giữa bối cảnh đó, sự xuất hiện của Liam Rosenior tại Chelsea và Eddie Howe tại Newcastle đang thắp lên những tia hy vọng mới. Rosenior, ở tuổi 41, đang được kỳ vọng sẽ trở thành "người tiên phong" cho thế hệ HLV trẻ người Anh nhờ tư duy hiện đại và sự quyết đoán. Trong khi đó, Eddie Howe lại là minh chứng rõ nhất cho việc nếu được đầu tư đúng tầm, một HLV nội hoàn toàn có thể đưa CLB trở lại Champions League và cạnh tranh danh hiệu quốc nội như Carabao Cup. Howe hiện được xem là ứng viên sáng giá nhất có thể đập tan "lời nguyền" lâu đời này. Dù con đường phía trước vẫn còn đầy rẫy chông gai khi phải đối đầu với những "gã khổng lồ" như Pep Guardiola hay Arne Slot, nhưng sau hơn ba thập kỷ chờ đợi, niềm tin về một nhà vô địch mang quốc tịch Anh đang dần trở lại. Câu hỏi giờ đây không còn là "có hay không", mà là "bao giờ" lịch sử sẽ chính thức gọi tên họ.
