Arsenal và định mệnh của "Kẻ phản diện" hào hoa
Arsenal không bị ghét vì chiến thắng quá nhiều, mà vì họ đóng vai "nhân vật bi kịch" quá hoàn hảo. Từ hình ảnh giới thượng lưu London đến sự nhạy cảm của cộng đồng fan, tất cả đã biến Pháo thủ thành kẻ đơn độc trong hành trình tìm lại vinh quang.

Trong thế giới bóng đá, thông thường người ta chỉ bắt đầu ghét một đội bóng khi họ trở nên quá vĩ đại và thống trị, giống như cách Man Utd của Sir Alex hay Liverpool của những năm 80 từng làm. Thế nhưng, Arsenal lại đang đứng ở một vị thế kỳ lạ: Họ bị "ghét" ngay cả khi đã trải qua hơn hai thập kỷ trắng tay ở Premier League. Tại sao một đội bóng mang trong mình sự hào hoa, một câu lạc bộ luôn kiên định với lối đá thẩm mỹ lại trở thành đối tượng của sự ác cảm từ phần lớn các khán giả trung lập?
"Giới tinh hoa" lạc lõng trong môn thể thao của tầng lớp lao động

Lý do đầu tiên không nằm ở chuyên môn, mà nằm ở nhân dạng xã hội. Arsenal, với sân vận động Emirates đặt tại Islington – một trong những khu vực giàu có và trí thức nhất London – từ lâu đã bị gán mác là đội bóng của "giới tinh hoa". Hình ảnh những hành lang đá cẩm thạch tại Highbury xưa kia hay những bữa tiệc tối sang trọng của giới thượng lưu London bao quanh câu lạc bộ đã tạo nên một rào cản vô hình với bản sắc truyền thống của bóng đá Anh – vốn là môn thể thao của tầng lớp lao động và niềm tự hào cộng đồng bình dân.
Trong mắt nhiều người Anh, Arsenal giống như một "cậu ấm" trí thức, lịch lãm nhưng có phần xa cách và kiêu kỳ. Sự tương phản này khiến Arsenal dễ dàng trở thành mục tiêu của những lời châm biếm mỗi khi họ vấp ngã. Thay vì nhận được sự đồng cảm của một kẻ thất thế đang vươn lên, Arsenal lại thường bị nhìn nhận như một kẻ ưu tú đang cố gắng chứng tỏ mình nhưng lại thiếu đi chất "bụi bặm" cần thiết để nhận được sự ủng hộ rộng rãi.
Văn hóa người hâm mộ và "hiệu ứng phòng đại" trên mạng xã hội

Một yếu tố không thể bỏ qua chính là văn hóa người hâm mộ Arsenal trên không gian mạng. Không thể phủ nhận cộng đồng fan Pháo thủ là một trong những cộng đồng năng động nhất thế giới, nhưng họ cũng nổi tiếng với sự nhạy cảm thái quá. Việc một bộ phận không nhỏ người hâm mộ luôn tin rằng đội bóng là nạn nhân của các "âm mưu" từ trọng tài đến truyền thông đã vô tình tạo ra một hình ảnh "nhõng nhẽo" trong mắt các đối thủ.
Trong kỷ nguyên mạng xã hội, nơi sự châm biếm là loại tiền tệ lưu thông mạnh nhất, những phản ứng gay gắt của fan Arsenal chỉ càng làm bùng nổ thêm các làn sóng chế giễu. Khi hình ảnh của người hâm mộ bị "toxic hóa", cảm nhận về đội bóng cũng bị ảnh hưởng tiêu cực theo. Nhiều người không muốn Arsenal vô địch đơn giản vì họ không muốn phải chứng kiến sự bùng nổ của một cộng đồng fan mà họ cho là "ồn ào nhất hành tinh".
Schadenfreude: Niềm vui trên nỗi đau của "nhân vật bi kịch"
Cuối cùng, lý do thú vị và tàn nhẫn nhất chính là khái niệm tâm lý học Schadenfreude – niềm vui khi chứng kiến thất bại của người khác. Arsenal trong những năm gần đây đã vô tình tự viết nên cho mình một kịch bản "nhân vật bi kịch" hoàn hảo: Một đội bóng chơi hay cả mùa giải, tiến sát đến vinh quang để rồi hụt hơi và sụp đổ ở những mét cuối cùng.
Đối với những khán giả trung lập, kịch bản Arsenal về nhì mang lại một sự thỏa mãn về tính kịch tính hơn là một kết thúc có hậu nhưng dễ đoán. Người ta thích xem cái cách Arteta lầm lũi rời sân, cách các cầu thủ trẻ gục ngã sau một hành trình kiên cường, bởi đó là một tình tiết hấp dẫn trong "vở soap opera" dài tập mang tên Premier League. Arsenal không bị ghét vì họ xấu xa; họ bị chối bỏ vì nỗi đau của họ vô tình trở thành món ăn tinh thần thú vị cho những người đứng ngoài cuộc.
