Chelsea: Căn bệnh "mất kiểm soát" và bài toán bản lĩnh của Liam Rosenior
Thắng Wrexham 4-2 nhưng suýt phải đá luân lưu dù hơn người, dẫn trước đối thủ yếu nhưng liên tục rơi điểm ở phút cuối - Chelsea đang sống trong một nghịch lý. Nếu không học được cách "quản trị rủi ro", tham vọng Champions League của The Blues sẽ mãi chỉ là ảo vọng.

Dưới thời Liam Rosenior, Chelsea đang trình diễn một bộ mặt đầy mâu thuẫn: họ có thể hủy diệt đối thủ bằng những tỉ số cách biệt nhưng lại luôn khiến người hâm mộ phải sống trong sợ hãi bởi khả năng quản lý trận đấu yếu kém. Dù thành tích 10 chiến thắng sau 15 trận không phải là tệ, nhưng thực tế cho thấy, nếu không sớm tìm ra cách "đóng hòm" trận đấu, Chelsea của Rosenior sẽ sớm phải trả giá đắt khi đối đầu với những "ông kẹ" thực sự.
Khi lợi thế hơn người chỉ là con số trên bảng điện tử

Trận thắng 4-2 trước Wrexham tại FA Cup là ví dụ điển hình nhất cho sự ngây thơ của Chelsea. Dẫn trước 3-2 và chơi hơn người trong hơn 20 phút hiệp phụ, một đội bóng đẳng cấp lẽ ra phải chơi bóng chậm lại, luân chuyển bóng để vắt kiệt sức đối thủ. Thay vào đó, các cầu thủ Chelsea lại lao lên tấn công một cách điên cuồng, để lộ những khoảng trống mênh mông phía sau. Nếu không có sự can thiệp của VAR từ chối bàn thắng của Lewis Brunt, Chelsea có lẽ đã phải đối mặt với thảm họa trên chấm luân lưu trước một đội bóng hạng dưới.
Những "vết sẹo" từ sự thiếu tập trung
Căn bệnh mất kiểm soát này không chỉ xuất hiện ở các giải đấu cúp mà còn lan rộng tại Premier League:
-
Trước Wolves: Dẫn 3-0 nhưng để thủng lưới ngay đầu hiệp hai từ một pha bóng cố định, biến một trận đấu dễ dàng thành một cuộc hành xác.
-
Trước Leeds & Burnley: Đánh rơi 4 điểm đầy đáng tiếc dù đã có lợi thế dẫn bàn, chỉ vì những lỗi cá nhân không cần thiết của Caicedo hay sự hớ hênh trong phòng ngự ở phút bù giờ.
-
Trước Crystal Palace: Dù dẫn 3-0 và chơi hơn người nhưng vẫn để đối thủ gây sức ép nghẹt thở trong những phút cuối.
4 điểm đánh mất trước Leeds và Burnley chính là ranh giới giữa vị trí thứ 3 vững chãi và vị trí thứ 5 đầy rủi ro. Ở một giải đấu khắc nghiệt như Premier League, sự lỏng lẻo này chính là liều thuốc độc cho tham vọng Champions League.
Bản lĩnh trước những gã khổng lồ

Liam Rosenior thừa nhận Chelsea vẫn đang trong quá trình học hỏi, nhưng thời gian không còn nhiều. Khi đối đầu với Arsenal, Chelsea đã bị trừng phạt không nương tay bởi sự thiếu bình tĩnh và kỷ luật đội hình. Các đội bóng lớn không bao giờ bỏ qua cơ hội khi thấy đối thủ của mình hoảng loạn. Với việc sắp đối đầu với đương kim vô địch PSG tại Champions League và những đối thủ sừng sỏ như Man City hay Liverpool tại FA Cup, Chelsea không được phép duy trì thói quen "tự bắn vào chân mình".
Lời kết cho một mùa giải bản lề
Chelsea vẫn có thể thành công, nhưng thành công đó sẽ không đến từ sự bùng nổ nhất thời mà phải đến từ khả năng quản lý trận đấu. Kiểm soát bóng là một chuyện, nhưng kiểm soát tâm lý và nhịp độ trận đấu khi đang dẫn trước lại là câu chuyện của đẳng cấp. Nếu Rosenior không thể biến Chelsea thành một tập thể lì lợm và thực dụng hơn, những chiến thắng tưng bừng trước Wrexham hay Aston Villa cũng chỉ là những ánh hào quang giả tạo che lấp một tương lai bất ổn.
