Tottenham "chạm đáy" nỗi đau: Sa thải Tudor ngay lập tức hay chấp nhận xuống hạng?
Igor Tudor được thuê để cứu Tottenham, nhưng ông lại đang là người nhấn chìm đội bóng này. Với 4 trận toàn thua và lối chơi rệu rã, Spurs đang đối mặt với thảm họa xuống hạng nếu không hành động ngay lập tức.

Từng được kỳ vọng là "phao cứu sinh" để trục vớt con tàu đắm Tottenham sau triều đại nhạt nhòa của Thomas Frank, nhưng chỉ sau một tháng ngắn ngủi, Igor Tudor đã biến hy vọng thành nỗi khiếp sợ. Với 4 trận toàn thua kể từ khi nhậm chức, chiến lược gia người Croatia không chỉ lập kỷ lục buồn nhất lịch sử CLB mà còn đang đẩy Spurs tiến sát vực thẳm xuống hạng hơn bao giờ hết. Tại sao ban lãnh đạo Tottenham vẫn chưa ra quyết định sa thải? Phải chăng họ đang quá "cứng đầu" với những sai lầm của chính mình?
Bản sao lỗi thời của Antonio Conte

Việc bổ nhiệm Igor Tudor mang đậm dấu ấn của Fabio Paratici — người vừa rời ghế Giám đốc Thể thao vào tháng Giêng vừa qua. Sự mê muội của Paratici dành cho Tudor là một bí ẩn lớn, khi phong cách của nhà cầm quân này chẳng khác nào một bản sao lỗi thời của Antonio Conte với sơ đồ 3 trung vệ cứng nhắc.
Sự khác biệt nghiệt ngã nằm ở chỗ: Conte có danh hiệu để bảo chứng cho sự khắc nghiệt, còn Tudor thì không. Chuỗi 12 trận liên tiếp không biết mùi chiến thắng (tính cả giai đoạn cuối tại Juventus) cho thấy Tudor đang hoàn toàn mất phương hướng. Tottenham cần một luồng sinh khí mới, một tư duy tiến bộ để cứu vãn hàng công, nhưng họ lại chọn một người kế thừa sự bảo thủ của Thomas Frank với một sơ đồ thậm chí còn rắc rối hơn.
Bi kịch từ sự chậm trễ: Thomas Frank và bài học đắt giá

Sai lầm của Tottenham không chỉ nằm ở Tudor, mà nó đã bắt đầu từ việc họ giữ chân Thomas Frank quá lâu. Suốt từ tháng 8 đến tháng 10, Spurs thi đấu như một tập thể không hồn, nhưng ban lãnh đạo vẫn khăng khăng bảo vệ chiến lược gia người Đan Mạch bằng cái mác "cần thời gian". Chỉ đến khi đội bóng bị Arsenal và Chelsea sỉ nhục thì sự kiên nhẫn mới cạn kiệt.
Nhưng bi kịch là ở chỗ, khi sa thải Frank, họ lại bổ nhiệm Tudor — một người mà Paratici đã "nhắm" từ trước Giáng sinh. Sự thiếu quyết đoán ở thượng tầng, việc bổ nhiệm một HLV tạm quyền nhưng lại yêu cầu "thời gian để thay đổi thói quen cũ" là một nghịch lý nực cười. Tudor thừa nhận đây là "tình trạng khẩn cấp" nhưng lại biện minh cho thất bại bằng việc cần thêm thời gian tập luyện. Tottenham không có thời gian, họ chỉ còn vài vòng đấu để tự cứu lấy mình.
Thất bại 2-5 trước Atletico: Giọt nước tràn ly cho một "vở kịch" vụng về

Trận thua tan nát 2-5 tại Madrid không chỉ là một kết quả bóng đá; đó là lời xác nhận rằng hệ thống của Tudor đã sụp đổ hoàn toàn. Các cầu thủ trông rệu rã, thiếu tổ chức và hoàn toàn mất đi bản sắc tấn công vốn có. Những phát biểu về việc "chất lượng tập luyện đang tốt lên" của Tudor trước trận đấu giờ đây chẳng khác nào một lời mỉa mai cay đắng dành cho các cổ động viên.
Nếu không hành động ngay lập tức, Tottenham sẽ phải trả giá bằng tấm vé xuống hạng — một viễn cảnh không tưởng đối với một đội bóng vừa thi đấu tại Champions League cách đây không lâu. Sự kiên nhẫn lúc này không còn là đức tính, nó là sự hèn nhát của những người đứng đầu CLB. Tottenham cần một sự thay đổi quyết liệt, hoặc là họ sẽ phải làm quen với những trận đấu vào mỗi chiều thứ 7 tại giải hạng 2 Championship.
