U23 Việt Nam: "Thế Hệ Thường Châu 2018" hay "Lứa Cầu Thủ 2026"
Trong hành trình hơn một thập kỷ qua của bóng đá Việt Nam, lứa U23 năm 2018 và 2026 được xem là hai thế hệ tiềm năng nhất. Tuy nhiên, khi đặt lên bàn cân so sánh về bản lĩnh trận mạc và chiều sâu đội hình, giữa họ vẫn tồn tại những khoảng cách đáng kể.

Cái bẫy của sự so sánh: "Bóng ma" Thường Châu
Nỗi khổ của lứa 2026 (và cả những lứa sau này) là họ luôn phải đá bóng với một đối thủ vô hình: Ký ức của người hâm mộ. Năm 2018 không chỉ là một giải đấu, nó là một "vụ nổ" cảm xúc. Khi người ta đã yêu một ai đó ở thời điểm rực rỡ nhất, họ có xu hướng khắt khe với người đến sau. Lứa 2026 có tư duy, có kỹ thuật hiện đại hơn, được đào tạo bài bản hơn, nhưng họ thiếu cái "chất thơ" trong nghịch cảnh mà lứa 2018 sở hữu. 2018 là "vượt khó", còn 2026 là "vượt sướng" và "vượt qua kỳ vọng". Cái nào cũng áp lực, nhưng cái sau thường cô độc hơn vì ít nhận được sự bao dung.
Sự đứt gãy của hệ thống "thủ lĩnh"
Trong bóng đá, bản lĩnh không tự nhiên mà có, nó được truyền lại.
Lứa 2018 may mắn có những "ông cụ non" như Quế Ngọc Hải, Duy Mạnh hay sự điềm tĩnh lạ lùng của Quang Hải. Họ đứng vững vì họ tin nhau tuyệt đối.
Lứa 2026 dường như đang thiếu một "mỏ neo" tinh thần. Khi Đình Bắc hay Hiểu Minh rời sân, thứ rời đi cùng họ không chỉ là chuyên môn, mà là cái uy. Khi một tập thể trẻ nhìn nhau và chỉ thấy sự hoang mang, hệ thống chiến thuật dù hiện đại đến đâu cũng sẽ đổ vỡ như những quân bài domino.
Bản lĩnh là gì: Bản năng hay sự rèn luyện?
Nhiều bình luận trỉ trích rằng lứa 2026 "chưa đủ dũng cảm". Nhưng công tâm mà nói, dũng cảm trong bóng đá hiện đại đôi khi bị triệt tiêu bởi áp lực mạng xã hội.
Năm 2018, các cầu thủ đá với tâm thế "không còn gì để mất".
Năm 2026, các cầu thủ đá với tâm thế "sợ mất tất cả" (mất danh tiếng, mất vị trí, và đối mặt với làn sóng chỉ trích online). Sự bế tắc trước hệ thống của Trung Quốc mà bài viết nhắc đến thực chất là sự bế tắc của những đôi chân bị xiềng xích bởi nỗi sợ sai. Khi người ta sợ sai, người ta không bao giờ có thể tạo ra kỳ tích.
Chiều sâu đội hình và khả năng xoay tua
Về khía cạnh chuyên môn, thế hệ 2018 cho thấy một đội hình đồng đều và có tính kế thừa cao. Khi những ngôi sao như Quang Hải bị phong tỏa, luôn có các nhân tố dự phòng sẵn sàng tỏa sáng để thay thế vai trò dẫn dắt lối chơi.
Trong khi đó, lứa 2026 dường như đang gặp bài toán khó về nhân sự khi các trụ cột vắng mặt. Việc thiếu vắng Đình Bắc do chấn thương hay sự vắng mặt của Văn Trường, Vĩ Hào đã ngay lập tức bộc lộ sự bế tắc. Trước một hệ thống phòng ngự kỷ luật và bài bản của các đối thủ lớn (như Trung Quốc), đội tuyển thiếu đi những phương án gây đột biến, dẫn đến việc bị đối phương kiểm soát hoàn toàn thế trận.
Bài học để trưởng thành
Thất bại trước đối thủ kỷ luật như Trung Quốc là sự va chạm rất cần thiết để lứa trẻ tỉnh mộng và thoát khỏi cái bóng của quá khứ. Những "vết sẹo" từ giải đấu lớn sẽ giúp họ đúc lại bản lĩnh, thay thế sự ngây thơ bằng tính kỷ luật lạnh lùng. Chấp nhận đổ vỡ hôm nay chính là cách để xây dựng một bản sắc lỳ lợm và bền vững hơn cho hành trình tương lai.
