Vì Sao MU Không Nên Bổ Nhiệm Chính Thức HLV Carrick?
MU đang có dấu hiệu hồi sinh dưới thời Carrick với hai chiến thắng trước đội đầu bảng. Tuy nhiên, bổ nhiệm ông làm HLV chính thức vẫn là một bài toán đầy rủi ro, MU không thể lặp lại sai lầm Solskjaer đối với Carrick

Niềm tin trở lại, nhưng MU không được phép ngủ quên

Hai chiến thắng liên tiếp trước Man City và Arsenal không chỉ mang về 6 điểm cho Manchester United, mà còn mang lại thứ đã biến mất suốt thời gian dài: niềm tin. Niềm tin rằng đội bóng này vẫn còn bản lĩnh, rằng Old Trafford vẫn có thể là nơi gieo nỗi sợ cho những ông lớn. Michael Carrick xứng đáng được ghi nhận trong câu chuyện đó. Ông đến khi MU rơi vào trạng thái rối ren, tinh thần rệu rã và bầu không khí ngột ngạt, rồi nhanh chóng giúp đội bóng đứng vững trở lại. Tuy nhiên, lịch sử của chính MU cũng từng nhiều lần cảnh báo: cảm xúc tích cực trong ngắn hạn không đồng nghĩa với lời giải cho tương lai dài hạn.
Carrick giỏi chữa cháy, MU cần người xây móng

Carrick không mang đến một cuộc cách mạng chiến thuật. Ông không cố biến MU thành một tập thể cầu kỳ hay phức tạp, mà lựa chọn con đường đơn giản hơn: đưa các cầu thủ trở lại với những nguyên tắc cơ bản nhất của bóng đá. Bruno Fernandes được đặt lại đúng vị trí, Casemiro chơi đúng vai trò, hệ thống phòng ngự được tổ chức rõ ràng và kỷ luật hơn. Quan trọng nhất, các cầu thủ hiểu họ phải làm gì trên sân. Sự mơ hồ biến mất, thay vào đó là cấu trúc, sự gắn kết và tinh thần chiến đấu. Đó là lý do MU chơi chắc chắn hơn, tự tin hơn và biết cách trừng phạt sai lầm của đối thủ. Nhưng cần thẳng thắn nhìn nhận rằng, những gì Carrick làm được cho đến lúc này chủ yếu là “sửa chữa” hơn là “xây dựng”. Ông vá lại những lỗ hổng đã tồn tại từ lâu, khôi phục những tiêu chuẩn tối thiểu mà một đội bóng lớn bắt buộc phải có, chứ chưa phải tạo ra một bản sắc đủ mạnh để duy trì lâu dài.
Bài học Solskjaer vẫn còn nguyên giá trị
MU từng trải qua kịch bản rất giống với Ole Gunnar Solskjaer. Năm 2018, Solskjaer tiếp quản đội bóng trong vai trò tạm quyền và tạo ra hiệu ứng tức thì, với chuỗi trận thăng hoa và bầu không khí lạc quan bao trùm Old Trafford. Ban lãnh đạo khi đó tin rằng họ đã tìm thấy “người được chọn” và nhanh chóng bổ nhiệm chính thức. Solskjaer không phải là một thất bại thảm hại, nhưng ông cũng không thể đưa MU trở lại vị thế thống trị. Đội bóng có tiến bộ, nhưng thiếu bản sắc rõ ràng, thiếu chiều sâu chiến thuật và thiếu sự ổn định trong dài hạn. MU đã trả giá bằng nhiều năm giậm chân tại chỗ chỉ vì đặt niềm tin vào cảm xúc nhiều hơn là vào một kế hoạch chiến lược.
Tham vọng lớn đòi hỏi lựa chọn lớn

Carrick là người dập lửa tốt, nhưng MU hiện tại không chỉ cần một người dập lửa. Họ cần một chiến lược gia có khả năng xây dựng nền móng, định hình triết lý, kiểm soát phòng thay đồ và tạo ra một bản sắc đủ mạnh để tồn tại qua nhiều mùa giải. Những cái tên như Zinedine Zidane hay Luis Enrique không chỉ đại diện cho danh tiếng, mà đại diện cho kinh nghiệm vô địch, cho tư duy tổ chức đội bóng và cho khả năng đưa một tập thể lên một tầng cao mới. Bổ nhiệm Carrick lúc này có thể mang lại cảm giác an toàn, nhưng sự an toàn đôi khi chính là kẻ thù lớn nhất của tham vọng. Nếu MU thực sự muốn trở lại cuộc đua danh hiệu, họ phải nghĩ xa hơn vài chiến thắng. Họ phải nghĩ đến việc trở thành một thế lực ổn định, chứ không phải một đội bóng sống nhờ những khoảnh khắc thăng hoa ngắn ngủi. Carrick xứng đáng được tôn trọng vì đã giúp MU đứng vững khi mọi thứ có nguy cơ sụp đổ. Nhưng tương lai của Manchester United cần nhiều hơn thế. Nó cần một kiến trúc sư trưởng, không chỉ là một người giữ trật tự. MU đã mắc quá nhiều sai lầm vì vội vàng. Lần này, họ không được phép đi lại con đường cũ.
