World Cup & Trump, khi bóng đá bước vào vùng xám của chính trị

22/1/2026
Lượt xem: 48

World Cup 2026 không còn đơn thuần là lễ hội bóng đá. Trong bối cảnh Donald Trump và những toan tính quyền lực toàn cầu, bóng đá đang bị kéo vào vùng xám của chính trị, nơi sự trung lập được coi là điều viễn vong.

World Cup & Trump, khi bóng đá bước vào vùng xám của chính trị

World Cup trở thành đối tượng của một cuộc tẩy chay?

Quả bóng chính thức cho World Cup 2026

 

Nghe qua, đó là một ý nghĩ khó chấp nhận. World Cup từ lâu đã được xem là lãnh địa “bất khả xâm phạm” của thể thao – nơi mọi khác biệt chính trị, văn hóa, ý thức hệ được tạm gác lại để nhường chỗ cho trái bóng tròn. Nhưng cũng chính niềm tin ấy, trong bối cảnh hiện tại, đang bị thử thách đến tận cùng. Bởi thế giới mà World Cup 2026 chuẩn bị diễn ra không còn là thế giới của những thập niên trước. Nó là một thế giới đầy nghi hoặc, nơi quyền lực được phát ngôn bằng những câu nói nửa đùa nửa thật, nơi các lằn ranh chủ quyền có thể bị đem ra mặc cả, và nơi những điều “không tưởng” bỗng nhiên trở thành đề tài bàn luận nghiêm túc.

Khi bóng đá bị kéo vào vùng xám

Donald Trump không phải là chính trị gia đầu tiên khiến thể thao bối rối, Trump buộc bóng đá phải đối diện, không cho nó núp sau cái mác “chúng tôi trung lập”. Những phát ngôn xoay quanh Greenland – dù sau đó được điều chỉnh, làm mềm hay phủ nhận một phần – đã mở ra một tiền đề nguy hiểm: khả năng sử dụng sức mạnh quốc gia để áp đặt ý chí lên một lãnh thổ thuộc về đồng minh.

Greenland không phải một vùng đất vô danh. Nó thuộc về Đan Mạch – một thành viên UEFA. Và khi một quốc gia chủ nhà World Cup có nguy cơ sử dụng vũ lực đối với lãnh thổ của một liên đoàn bóng đá cùng hệ thống, thì mọi lập luận về “thể thao đứng ngoài chính trị” bắt đầu trở nên mong manh.

Bóng đá có thể làm ngơ không?

Tiền lệ không thể làm ngơ

Tổng thống Vladimir Putin và chủ tịch FIFA Gianni Infantino tại lễ bốc thăm vòng chung kết World Cup 2018 (tại Moscow)

 

 

Thể thao không thích tiền lệ, nhưng lịch sử thì không quan tâm đến cảm xúc. Năm 2022, Nga bị loại khỏi các giải đấu quốc tế sau khi phát động cuộc xâm lược Ukraine. Quyết định ấy không chỉ đến từ FIFA hay UEFA, mà từ chính sự từ chối thi đấu của các quốc gia khác.

Khi đó, lập luận rất rõ ràng: bóng đá không thể tiếp tục diễn ra bình thường trong khi chiến tranh đang diễn ra ngay giữa châu Âu.

 

CĐV Ukraina kêu gọi hòa bình.

 

Vậy câu hỏi đặt ra là: nếu một kịch bản quân sự tương tự xảy ra với Greenland, tại sao Mỹ lại được đối xử khác? Chỉ vì họ là chủ nhà World Cup? Chỉ vì họ là cường quốc kinh tế? Hay vì bóng đá sợ đánh mất một thị trường béo bở?

Đây chính là điểm khiến nhiều nhà quản lý bóng đá châu Âu trăn trở. Không phải vì họ muốn đối đầu, mà vì họ sợ sự thiếu nhất quán sẽ phá hủy uy tín đạo đức vốn đã mong manh của bóng đá hiện đại.

Bóng đá ở ngã rẽ

Caption

 

 

Cho đến lúc này, mọi thứ vẫn chỉ dừng ở mức giả định. Không có quyết định tẩy chay. Không có tuyên bố chính thức. Có thể, kịch bản xấu nhất sẽ không bao giờ xảy ra. Và đó là điều mà tất cả đều hy vọng.

Nhưng riêng việc bóng đá buộc phải chuẩn bị cho khả năng ấy đã cho thấy một sự thật không thể phủ nhận: thế giới đã đổi khác, và bóng đá không còn có thể đứng ngoài.

Trong một kỷ nguyên mà quyền lực không còn được che giấu, nơi chính trị xâm nhập vào mọi ngóc ngách của đời sống, sự im lặng không còn đồng nghĩa với trung lập. Đôi khi, im lặng chính là một lựa chọn – và lựa chọn ấy cũng mang tính chính trị.

World Cup 2026, dù diễn ra hay không theo cách trọn vẹn nhất, đã trở thành một phép thử. Không chỉ cho FIFA, cho UEFA, hay cho Donald Trump, mà cho chính bóng đá: liệu môn thể thao này còn đủ dũng khí để bảo vệ những giá trị mà nó luôn nhân danh?

Hy vọng lớn nhất là câu hỏi ấy sẽ không bao giờ cần được trả lời bằng hành động. Nhưng nếu ngày đó đến, bóng đá sẽ không thể nói rằng mình không được báo trước.